I DON’T CALL ANYONE BY THEIR FIRST NAME – TÔI KHÔNG GỌI BẤY CỨ NGƯỜI NÀO BẰNG TÊN RIÊNG CỦA HỌ

I DON’T CALL ANYONE BY THEIR FIRST NAME – TÔI KHÔNG GỌI BẤY CỨ NGƯỜI NÀO BẰNG TÊN RIÊNG CỦA HỌ

I DON’T CALL ANYONE BY THEIR FIRST NAME - TÔI KHÔNG GỌI BẤY CỨ NGƯỜI NÀO BẰNG TÊN RIÊNG CỦA HỌ

I DON’T CALL ANYONE BY THEIR FIRST
NAME
The manager of a large office noticed one of his
department heads had hired a new man, so the boss
called him into his office for a little orientation
speech.
“What is your name?” he asked.
“John,” the new guy replied.
The manager scowled, “Look, I don’t know
what kind of place you worked at before, but I don’t
call anyone by their first name. It breeds familiarity
and that leads to a breakdown in authority. I refer to
my employees by their last names only – Smith,
Jones, Baker – that’s all. I am to be referred to only
as Mr. Robertson. Now that we got that straight,
what is your last name?”
The new guy sighed and said, “Darling. John
Darling.”
“Okay, John, the next thing I want to tell you
is…”

——————–

TÔI KHÔNG GỌI BẤY CỨ NGƯỜI NÀO
BẰNG TÊN RIÊNG CỦA HỌ
Giám đốc của một cơ quan lớn chú ý một trong
những trưởng phòng của ông ta đã thuê một người
mới, vì thế ông giám đốc gọi anh ta vào cơ quan để
nói chuyện giới thiệu trong giây lát.
“Tên anh là gì?” ông ta hỏi.
“John,” nhân viên mới trả lời.
Ông giám đốc quắc mắt:” Hãy xem, tôi không biết
trước đây anh làm việc cho kiểu cơ quan nào, nhưng
tôi không gọi bất cứ ai bằng tên riêng của họ.Nó gây
ra sự suồng sã và điều đó dẫn tới việc mất quyền
lực.Tôi nhắc đến người làm của tôi bằng họ của họ
thôi – Smith, Jones, Baker – thế thôi.Tôi phải được
gọi là ông Robertson thôi.Vì chúng ta đã hiểu điều
đó rõ ràng, họ của anh là gì?”
Nhân viên mới thở dài và nói:”Darling1. John
Darling.”
“Được rồi, John, điều tiếp theo tôi muốn nói với anh
là …”

——————–

I DON’T CALL ANYONE BY THEIR FIRST NAME – TÔI KHÔNG GỌI BẤY CỨ NGƯỜI NÀO BẰNG TÊN RIÊNG CỦA HỌ

Đọc thêm Truyện cười tiếng anh tại http://neu.vn

THEY HAD NO PRIVACY – HỌ KHÔNG CÓ CHÚT RIÊNG TƯ NÀO CẢ

THEY HAD NO PRIVACY – HỌ KHÔNG CÓ CHÚT RIÊNG TƯ NÀO CẢ

THEY HAD NO PRIVACY - HỌ KHÔNG CÓ CHÚT RIÊNG TƯ NÀO CẢTHEY HAD NO PRIVACY
As a young married couple, a husband and a wife
lived in a cheap housing complex near the base
where he was working. Their chief complaint was
that the walls were paper-thin and that they had no
privacy. This was painfully obvious when one
morning the husband was upstairs and the wife was
downstairs on the telephone. She was interrupted by
the doorbell and went to greet her neighbor.
“Give this to your husband,” he said thrusting
a roll of toilet paper into her hands. “He’s been
yelling for it for 15 minutes!”
————————–
HỌ KHÔNG CÓ CHÚT RIÊNG TƯ NÀO CẢ
Khi là một cặp vợ chồng trẻ mới cưới, người chồng
và người vợ sống trong một khu nhà ở liên hợp rẻ
tiền gần cơ sở người chồng làm việc.Điều đáng phàn
nàn chủ yếu của họ là các bức tường mỏng như giấy
và họ không có được sự kín đáo.Điều này lộ ra hiển
nhiên một cách đáng buồn vào một buổi sáng người
chồng ở tầng trên và người vợ ở tầng dưới đang gọi
điện thoại.Người vợ bị cắt ngang bởi tiếng chuông
cửa và đi ra chào người hàng xóm.
“Đưa cái này cho chồng cô,” ông ta nói và giúi một
cuộn giấy vệ sinh vào tay cô ta.”Anh ấy đã hét đòi
nó 15 phút!

————————–

THEY HAD NO PRIVACY – HỌ KHÔNG CÓ CHÚT RIÊNG TƯ NÀO CẢ

Show Buttons
Hide Buttons