I DON’T CALL ANYONE BY THEIR FIRST NAME – TÔI KHÔNG GỌI BẤY CỨ NGƯỜI NÀO BẰNG TÊN RIÊNG CỦA HỌ

I DON’T CALL ANYONE BY THEIR FIRST NAME – TÔI KHÔNG GỌI BẤY CỨ NGƯỜI NÀO BẰNG TÊN RIÊNG CỦA HỌ

I DON’T CALL ANYONE BY THEIR FIRST NAME - TÔI KHÔNG GỌI BẤY CỨ NGƯỜI NÀO BẰNG TÊN RIÊNG CỦA HỌ

I DON’T CALL ANYONE BY THEIR FIRST
NAME
The manager of a large office noticed one of his
department heads had hired a new man, so the boss
called him into his office for a little orientation
speech.
“What is your name?” he asked.
“John,” the new guy replied.
The manager scowled, “Look, I don’t know
what kind of place you worked at before, but I don’t
call anyone by their first name. It breeds familiarity
and that leads to a breakdown in authority. I refer to
my employees by their last names only – Smith,
Jones, Baker – that’s all. I am to be referred to only
as Mr. Robertson. Now that we got that straight,
what is your last name?”
The new guy sighed and said, “Darling. John
Darling.”
“Okay, John, the next thing I want to tell you
is…”

——————–

TÔI KHÔNG GỌI BẤY CỨ NGƯỜI NÀO
BẰNG TÊN RIÊNG CỦA HỌ
Giám đốc của một cơ quan lớn chú ý một trong
những trưởng phòng của ông ta đã thuê một người
mới, vì thế ông giám đốc gọi anh ta vào cơ quan để
nói chuyện giới thiệu trong giây lát.
“Tên anh là gì?” ông ta hỏi.
“John,” nhân viên mới trả lời.
Ông giám đốc quắc mắt:” Hãy xem, tôi không biết
trước đây anh làm việc cho kiểu cơ quan nào, nhưng
tôi không gọi bất cứ ai bằng tên riêng của họ.Nó gây
ra sự suồng sã và điều đó dẫn tới việc mất quyền
lực.Tôi nhắc đến người làm của tôi bằng họ của họ
thôi – Smith, Jones, Baker – thế thôi.Tôi phải được
gọi là ông Robertson thôi.Vì chúng ta đã hiểu điều
đó rõ ràng, họ của anh là gì?”
Nhân viên mới thở dài và nói:”Darling1. John
Darling.”
“Được rồi, John, điều tiếp theo tôi muốn nói với anh
là …”

——————–

I DON’T CALL ANYONE BY THEIR FIRST NAME – TÔI KHÔNG GỌI BẤY CỨ NGƯỜI NÀO BẰNG TÊN RIÊNG CỦA HỌ

Đọc thêm Truyện cười tiếng anh tại http://neu.vn

TROUBLE MAKERS – HAI TÊN QUẬY PHÁ

TROUBLE MAKERS – HAI TÊN QUẬY PHÁ

TROUBLE MAKERS - HAI TÊN QUẬY PHÁ

TROUBLE MAKERS …
In a certain suburban neighborhood, there were two
brothers, 8 and 10 years old, who were exceedingly
mischievous. Whenever something went wrong in
the neighborhood, it turned out they had a hand in it.
Their parents were at their wits’ end trying to control
them. Hearing about a minister nearby who worked
with delinquent boys, the mother suggested to the
father that they ask the minister to talk with the
boys. The father agreed.
The mother went to the minister and made her
request. He agreed, but said he wanted to see the
younger boy first and alone. So the mother sent him
to the minister. The minister sat the boy down on the
other side of his huge, impressive desk. For about
five minutes they just sat and stared at each other.
Finally, the minister pointed his forefinger at the boy
and asked, “Where is God?”
The boy looked under the desk, in the corners of the
room, all around, but said nothing.
Again, louder, the minister pointed at the boy and
asked, “Where is God?”
Again the boy looked all around but said nothing.
A third time, in a louder, firmer voice, the minister
leaned far across the desk and put his forefinger
almost to the boy’s nose, and asked “Where is God?”
The boy panicked and ran all the way home. Finding
his older brother, he dragged him upstairs to their
room and into the closet, where they usually plotted
their mischief. He finally said, “We are in B-I-I-I-IG
trouble now!”
The older boy asked, “What do you mean, B-I-I-I-IG
trouble?”
His brother replied, “God is missing and they think
we did it.”

——————–
HAI TÊN QUẬY PHÁ …
Ở một xóm ngoại ô, có hai anh em, 8 và 10 tuổi
quậy phá quá tay. Khi có chuyện quấy trong xóm thì
hóa ra là có bàn tay bọn chúng.Cha mẹ chúng vô
phương kế trong việc cố gắng kiểm soát chúng.
Nghe nói có một mục sư gần đó làm việc với những
đứa trẻ phạm pháp , người mẹ đề nghị với ông cha
rằng họ mời ông mục sư nói chuyện với hai thằng
bé. Người cha đồng ý.
Người mẹ đi tới ông mục sư và đưa ra lời thỉnh cầu.
Ông đồng ý, nhưng nói ông muốn gặp một mình đứa
nhỏ hơn trước. Vì thế người mẹ gửi nó tới ông mục
sư. Ông mục sư cho thằng bé ngồi xuống vào phía
bên kia của chiếc bàn làm việc ấn tượng, đồ sộ của
ông.Trong khoảng năm phút ông và nó chỉ nhìn
nhau chằm chằm.
Cuối cùng, ông mục sư trỏ ngón trỏ vào thằng bé và
hỏi:” Chúa đâu?”
Thằng bé nhìn xuống bàn, nhìn trong các góc phòng,
tất cả xung quanh, nhưng không nói gì cả.
Một lần nữa, lớn giọng hơn, ông mục sư chỉ vào đứa
nhỏ và hỏi:” Chúa đâu?”
Một lần nữa thằng bé nhìn hết xung quanh nhưng
không nói gì cả.
Lần thứ ba, với giọng lớn hơn, mạnh mẽ hơn, ông
mục sư rướn người qua bàn và đặt ngón trỏ gần như
đụng mũi thằng bé, và hỏi:”Chúa đâu?”
Thằng bé hoảng sợ và chạy hết sức về nhà. Tìm ra
thằng anh, nó kéo anh nó lên lầu vào phòng của
chúng và vào phòng nhỏ, nơi chúng thường bàn
những chuyện tai quái của chúng.Cuối cùng nó
nói:”Hiện giờ chúng ta gặp nguy TO-O-O-O rồi!”
Thằng anh hỏi:”Em nói gì, nguy TO-O-O-O?”
Em nó trả lời:”Chúa đang mất tích và người ta nghĩ
chúng ta làm vậy.”

——————–

TROUBLE MAKERS – HAI TÊN QUẬY PHÁ

Đọc thêm Truyện cười tiếng anh tại http://neu.vn

TEN DOLLARS IS TEN DOLLARS – MƯỜI ĐÔ LA LÀ MƯỜI ĐÔ LA

TEN DOLLARS IS TEN DOLLARS – MƯỜI ĐÔ LA LÀ MƯỜI ĐÔ LA

TEN DOLLARS IS TEN DOLLARS - MƯỜI ĐÔ LA LÀ MƯỜI ĐÔ LA

TEN DOLLARS IS TEN DOLLARS
Stumpy Grinder and his wife Martha were
from Portland,Maine. Every year they went to the
Portland Fair and every year Stumpy said, “Ya
know, Martha, I’d like to get a ride in that airplane.”
And every year, Martha would say “I know,
Stumpy, but that airplane ride costs ten dollars .. and
ten dollars is ten dollars.”
So one year Stumpy says, “Martha, I’m 71
years old, and if I don’t go this time I may never go.”
Martha replies, “Stumpy, that there airplane ride is
ten dollars … and ten dollars is ten dollars.”
So the pilot overhears then and says, “Folks,
I’ll make you a deal. I’ll take you both up for a ride.
If you can stay quiet for the entire ride and not say
ONE WORD, then I won’t charge you. But just ONE
WORD and it’s ten dollars.”
They agree and up they go… the pilot does all
kinds of twists and turns, rolls and dives, but not a
word is heard. He does it one more time, and there is
still no word… so he lands.
He turns to Stumpy as they come to a stop and
says, “By golly, I did everything I could think of to
get you to holler out, but you didn’t.”
And Stumpy replies “Well, I was gonna say
something when Martha fell out … but ten dollars is
ten dollars.”

——————–

MƯỜI ĐÔ LA LÀ MƯỜI ĐÔ LA
Stumpy Grinder và vợ Martha
ở Portland, Maine(Hoa Kỳ). Hàng năm họ đi tới hội
chợ Portland và hàng năm Stumpy nói:”Em biết
không, Martha, anh muốn cỡi trên máy bay đó.” Và
mỗi năm, Martha thường nói:”Em biết, Stumpy,
nhưng cỡi máy bay đó tốn 10 đô la … và mười đô la
là mười đô la.”
Vì vậy một năm kia, Stumpy nói:”Martha,
anh đã 71 tuổi, và nếu anh không đi lần này anh có
thể không bao giờ đi được nữa.” Martha trả
lời:”Stumpy, cỡi máy bay đó chỗ đó là mười đô la …
và mười đô la là mười đô la.”
Đến như thế, viên phi công khi đó nghe lõm
và nói:”Hai bác, cháu sẽ thỏa thuận với hai bác. Tôi
sẽ đưa hai bác bà đi máy bay. Nếu hai bác có thể im
lặng trong suốt cuộc chơi và không nói MỘT LỜI
thì cháu sẽ không tính tiền hai bác. Nhưng chỉ một
lời và như thế là 10 đô la.”
Họ đồng ý và họ lên máy bay … viên phi
công làm mọi vòng xoắn và quẹo, lộn vòng và bổ
nhào, nhưng không có lời nào được nghe. Ông ta
làm như vậy một lần nữa, nhưng không có từ nào …
vì vậy ông ta hạ cánh.
Ông ta quay qua Stumpy khi họ dừng lại và
nói:”Trời ơi, cháu làm mọi thứ cháu có thể nghĩ tới
để làm cho hai bác kêu lên, nhưng hai bác không
kêu.”
Và Stumpy trả lời:”Ồ, tôi sắp kêu lên cái gì đó khi
Martha rớt ra … nhưng mười đô la là mười đô la.”

——————–

TEN DOLLARS IS TEN DOLLARS – MƯỜI ĐÔ LA LÀ MƯỜI ĐÔ LA

Đọc thêm Truyện cười tiếng anh tại http://neu.vn

Show Buttons
Hide Buttons